Phạm Khắc Toàn - Một tấm gương sáng trong lao động sản xuất

Anh là một người không biết “nói chuyện”, anh thường chỉ nói về công việc và công việc. Nhắc đến các công tác vận hành Nhà máy thì anh hăng hái, mổ sẻ các vấn đề và luôn muốn đi đến tận cùng. Đến khi anh em tếu táo những chuyện bên lề thì anh chỉ biết đỏ mặt và cười bẽn lẽn. Anh là người được đặt khá nhiều biệt danh như “Toàn công nghệ”, “Toàn PMT” hay thân thiết hơn một chút là “Toàn hói”, dù gọi như thế nào thì mọi người đều dành cho anh là sự tôn trọng và trìu mến. Anh là Phạm Khắc Toàn, trưởng phòng công nghệ PVTEX một tấm gương giản dị của người lao động tại Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ.

 

Anh Toàn có dáng người gầy nhẳng, có phần nhỏ bé, làn da trắng hơi mái mái, giọng nói thì luôn nhỏ nhẹ như con gái, hiếm thấy anh nổi nóng với ai. nếu không có bộ quần áo đồng phục ka ki, cái đầu ít tóc, từ dáng người sẽ dễ nhầm anh với một thư ký trong phòng lạnh với cây bút và chiếc máy tính. Rất nhiều người biết anh Toàn có chung một câu hỏi là từ người đàn ông nhỏ bé ấy lấy đâu ra nguồn năng lượng lớn đến như vậy để ngày đêm bám sát các phân xưởng sản xuất. Cái dáng đi như chạy với đôi chân cong không thể cong hơn của anh cứ thoắt ẩn thoát hiện trên mọi điểm nóng của Nhà máy. Điện thoại của anh liên tục kết nối với các kỹ sư vận hành, chuyên viên công nghệ mỗi khi có một sự cố nhỏ nhất xảy ra trong Nhà máy. Những người bạn thân với anh Toàn thường mắng anh vì cái “bệnh” ham việc, anh luôn lo lắng cho công việc đến mất ăn mất ngủ. Nhìn anh càng ngày càng gầy, đôi mắt thì thâm quầng mất ngủ rất nhiều lần anh em phải bắt anh ngủ bù nhưng chỉ được 1 – 2 giờ lại thấy anh bật dậy chong chong mắt lóc cóc chạy xe ra Nhà máy.
 
Anh Phạm Khắc Toàn đang giới thiệu quy trình làm việc của phòng điều khiển Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ với ông Đỗ Văn Hậu, Tổng giám đốc PVN. 
Ấn tượng nhất với tôi về anh Toàn là lần được chứng kiến một cuộc họp hội ý mà các phó phòng và các chuyên viên yêu cầu một cách quyết liệt trưởng phòng phải nghỉ làm 2 ngày cuối tuần. Mọi người đưa ra rất nhiều lý do gần như “bắt buộc” anh Toàn phải nghỉ ngơi. Ví dụ như đã 3 tháng liền anh chưa lần nào nghỉ quá một ngày, hay sức khỏe của anh vốn đã không tốt lại hay thức đêm, ăn uống không đầy đủ… Lý do thật là ai cũng lo không biết lúc nào anh sẽ quỵ xuống vì kiệt sức. Một lý do tế nhị nữa là anh phải chuyển nhà tại Hà Nội nhưng cứ lần khần vì nhiều việc quá. Những người đi làm xa như chúng tôi ai cũng hiểu, ở nhà chỉ có vợ và con thơ nên những việc lớn như chuyển nhà mà không có người đàn ông thì không thể được. Gần 15 năm đi làm từ Nhà máy Lọc dầu Dung Quất, hơn một năm đảm nhiệm đội phó đội PMT tại Hàn Quốc rồi bắt tay ngay vào xây dựng Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ, dành dụm đến nay mới có được ngôi nhà đầu tiên hoàn toàn từ sức lao động của mình bỏ ra. Vậy mà hưởng cái thành quả xứng đáng của bản thân nhưng anh vẫn phải lần nữa. Với mẫu người đàn ông của gia đình như anh, nỗi nhớ nhà, thương vợ, mong con là sự gặm nhấm tâm hồn đến xót xa. Tính ra thời gian anh ở nhà với vợ con không bằng số lẻ ngày anh phải công tác xa nhà mới biết những ngày hạnh phúc ít ỏi bên gia đình của anh rất đáng quý.
 
Anh Phạm Khắc Toàn và người đồng nghiệp thân thiết Phan Tiến Dũng
Trong cuộc thi viết tìm hiểu về truyền thống 50 năm ngành Dầu khí tại Công ty cổ phần Hóa dầu & Xơ sợi Dầu khí, một chi tiết rất bất ngờ khi được hỏi về ấn tượng về một tấm gương trong lao động sản xuất thì trong anh em công nhân trong Nhà máy sản xuất xơ sợi polyester Đình Vũ rất nhiều người lựa chọn anh làm hình mẫu của mình.Nếu anh là một tấm gương sáng để soi vào cho ta thấy chân giá trị của một người lao động thì đâu đó trong những góc tối vẫn có những kẻ cơ hội, vẫn còn đó thói ỉ lại, lười biếng, trốn việc, vô trách nhiệm cần nghiêm túc lên án, loại bỏ.

Thành Công

Bình luận
Tin khác